gocduatin.net - Ngày mưa tới và nỗi nhớ chẳng gọi tên

285 Lượt xem

Chúng mình vô tình gặp lại nhau sau bao năm tháng buông tay nhau. Đôi mắt nhìn nhau lạ lẫm cực kì đau đớn. Mình từng nhủ với chính mình rằng đã tới lúc em phải từ bỏ cái tình yêu ấy rồi. Buông bỏ người con trai ngày ấy em đã từng yêu vô cùng nhiều. Lưu giữ chỉ bản thân mình khổ mà thôi...

Tâm tư chôn kín trong lòng cần phải được chia sẻ

Đợt này đang là mùa mưa. Nơi đây ngập trong những cơn mưa. Tuy hiểu rằng mưa thường mang theo những kỉ niệm buồn tuy nhiên trái tim em vẫn thấy trống trải quá. Dường như cuộc đời là chuỗi ngày cô độc và tràn ngập đau đớn chua xót làm cho ta càng trốn tránh thì nỗi buồn và nỗi cô đơn lại càng bám theo. Cuộc tình của tôi từng vô cùng tươi đẹp cực kì hạnh phúc. Mình đã từng kiêu hãnh với chuyện đó. Tuy nhiên rồi một cơn mưa ngâu cuốn đi tất cả. Lấy đi Ty của mình, hạnh phúc của tôi và chàng trai em thương. Tôi chưa kịp mở bàn tay ra nắm lấy thì mọi chuyện đã vội vỡ nát. Và cứ thế cuộc tình tới tình đổ vỡ người bỏ đi người vội vã, cô đơn và trống vắng.
Trời vẫn đang mưa trắng xóa. Tôi cảm thấy được từng giọt mưa chạm lên mặt, lên môi và chảy vào khóe mắt em. Những hạt mưa giống như từng miền kỉ niệm dồn về trong em. Đau đớn, thương nhớ da diết. Tôi đã mỉm cười với định mệnh khi đã chẳng cho chúng ta ở bên nhau. Nhưng tôi cứ theo dõi anh, quan tâm mọi chuyện của anh. Lẳng lặng thầm lặng vậy thôi bởi tôi biết rằng chắc chẳng khi nào có khả năng quay trở lại cái thanh xuân ấy.
Cũng được năm năm kể từ cái ngày mưa tầm tã anh quay đi buông tay em lại con phố ấy. Cho tới hiện tại em vẫn chưa thương thêm người nào nữa. Em vẫn cứ vùi mình với quá khứ với những hoài niệm thương đau vỡ vụn. Tôi thu mình hơn. Vô cảm hơn và hờ hững hơn. Em và anh cùng ở cùng 1 thành phố, đều hít thở 1 bầu không khí tuy nhiên cảm giác người em thương xa đến vô cùng làm cho em không khỏi đau đớn. Tôi vẫn đi về cùng với kỉ niệm về người em thương.
Tâm sự thầm kín khó nói cần phải được chia sẻ

Cũng hỏi han về cuộc sống của anh tuy nhiên đến cuối em cũng đã trở thành 1 người cũ từng quen của anh thôi. Xót xa và đau lòng đến thế.
Tình yêu, nỗi nhớ, đau thương và nước mắt mọi thứ cũng là lẽ tự nhiên của cuộc đời. Tôi đã khóc một mình trong đêm dài, từng đau đớn đến tột cùng. Con người khi quá đau lòng thì sẽ khóc để biểu hiện xúc cảm biểu hiện sự dồn nén những nỗi đau. Đời này thực sự nghiệt ngã cướp đi của tôi quá nhiều thứ.
Thanh xuân năm ấy của em là anh. người đàn ông mà em đã từng thương hiện tại đã là 1 hồi ức vô cùng đau thương. Thanh xuân của tôi lấp đầy bóng hình của anh. Cho tới hiện tại, khi ngẫu nhiên gặp anh. Mọi thứ mọi nhớ thương, tất cả kìm nén trong trái tim lại ùa về khiến tôi ngạt thở. Chúng ta gượng gạo, như hai người xa lạ giữa con phố ngày ấy, nhìn đôi mắt của anh em chẳng khỏi xót xa, chút thương hại anh dành cho tôi mà đau thắt đến thấu tim.
Đi qua anh. Em từng nói với mình rằng những tháng ngày đó nên từ bỏ được rồi. Chôn những kí ức vào một góc và sống cuộc sống cho mình em thôi. Cuộc đời đó sẽ có chàng trai đau tất cả nỗi đau của tôi, thương những tháng ngày chênh vênh của tôi và nhất là xóa đi được những đau đớn của 1 người con gái mới biết yêu. Em có thể sống 1 cuộc đời của mình em, 1 cuộc đời mà em sẽ dành hết những thương yêu để sống trọn vẹn, không hối hận. Tôi sẽ tìm lại ngày tháng ấy và người đàn ông ngày đấy em dành trọn tình cảm nhưng chẳng phải là anh...